[Truyện Hay ] Nếu em còn trinh, anh có yêu em?

Thảo luận trong 'Thành viên trò chuyện' bắt đầu bởi hungtienleno1, 20/5/12.

  1. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Vui lòng đăng nhập để thấy link



    (Click link cảm nhận trước để hòa vào cảm xúc - clip tự thu, click like ủng hộ mình nhé)

    Tác giả:
    Shival ( La Thanh Lâm )


    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Vui lòng đăng nhập để thấy link [New]05/06/2012


    Shival - Linh Hồn Của Gió -Vui lòng đăng nhập để thấy link
    Mong các bạn ghi rõ nguồn khi copy bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365
    Fan Page: Vui lòng đăng nhập để thấy link
     
    Last edited by a moderator: 14/6/15

  2. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Chap 1:

    Tôi và Xù yêu nhau được một thời gian. Từ ngày xưa thật là xưa, lúc Xù còn chưa nổi tiếng - giờ thì ít ra cũng có fan page với nghìn member-, hồi ấy Xù dành nhiều thời gian cho tôi lắm. Nói chuyện tỉ tê trên trời dưới biển, như kiểu đêm nay tôi sẽ hái sao cho em. Xù có niềm đam mê là hát hò, thấy Xù tập có phần vất vả lắm nên tôi xót và nghĩ mình cũng nên làm gì đó. Và tôi quyết định là sẽ thu hình Xù hát và post lên youtube. Gia đình tôi kinh doanh từ thời phụ huynh, nhưng chẳng hiểu sao như ngấm vào máu. Mấy cái đoạn PR là tôi nhanh lắm. Mất mấy đêm để tạo nick các diễn đàn rồi post clip em lia lịa, và không quên zật cái tít thật hot như kiểu "Chấn động cư dân mạng" hay là "Xôn Xao dư luận", người vào xem nhiều lắm, thích cũng nhiều mà ghét thì cũng không ít - ghét vì cái tội giật tít sặc mùi thuốc súng- nhưng tôi thuần nghĩ chắc cũng chẳng sao vì mình đã đạt được mục đích là giúp Xù nổi tiếng. Vui không được bao lâu thì tôi nhận ra càng ngày Xù càng nói chuyện với tôi ít hơn, sĩ diện vì mình là con trai nên tôi cũng ít chủ động bắt chuyện trước mà cứ để Xù mở lời.
    Hôm nọ, Xù rủ tôi qua nhà cho xem cái clip Xù làm duyên trước cửa hàng máy tính rồi chả hiểu vì vô tình hay cố ý mà clip này được cửa hàng quay lại - cảm ơn chú camera, cảm ơn bác chủ quán nhờ bác mà giờ tôi được ngồi đây ngắm Xù làm điệu. Xù nhờ tôi up lên youtube. Vừa up vừa xem clip - nói thật lòng tôi chẳng muốn share cho ai đâu, vì Xù quá xinh, muốn giữ làm của riêng thôi.
    Buzz! - Yahoo Xù có người buzz
    Tôi là người lịch sự nên cũng chẳng đọc làm gì, khổ nỗi thằng này cứ enter lia lịa - khốn nạn nó chát gì mà nhanh như thằng mới lượm được tờ 500 nghìn, chạy vội đi giấu kẻo người ta đòi lại ấy - tôi liếc nhìn xuống góc màn hình thì đọc được chữ "toi nay e ranh ko minh di n2 nhe"
    Ôi vãi các bạn ạ, tôi chết đứng như kiểu cô giáo thông báo được nghĩ học rồi chốt cho một câu học bù vào cuối tuần. Con quỷ trong người đã tỉnh dậy, tôi bật cửa sổ chat lên và không quên lấm lét canh phòng sợ em thấy tôi đọc trộm - phản ứng của kẻ có tật giật mình.

    Tôi không còn tin vào mắt mình nữa, bầu trời như sụp đổ, đôi tai ù đi, nhưng tôi tự nhủ với bản thân. "Nhầm rồi, chắc thằng này nó chát nhầm!" . Tôi vào lịch sử chat, nick nó hiện ngay đầu bảng, tôi kéo chuột mở hết lịch sử ra, và cứng họng, xù với thằng khốn nạn này quen nhau lâu rồi và còn nỗi đau nào hơn khi biết người yêu mình đã ngủ với thằng khác. Tôi hầm hầm mặt không nói không rằng lao ngay khỏi nhà xù, đóng cửa cái rầm, em ngó đầu ra như kiểu không hiểu chuyện gì, tôi không quay đầu nhìn lại cứ thế leo lên xe rồi đạp thẳng về nhà. Vẫn là con đường ấy, đoạn đường từ nhà tôi đến nhà xù nhưng sao hôm nay dài lê thê. Đạp mãi, đạp mãi, mấy lần ngẩn ngơ suýt bị công-ten-nơ lụi vì lấn sang phần đường của nó.

    Về đến nhà, tôi lao ngay vào phòng tắm, múc nước dội xối xả lên đầu để hạ cơn hỏa, dường dư bao nhiêu nước cũng không đủ, nước dội đến đâu bay hơi đến đó. Tôi nắm tay lại, đấm mạnh vào tường chục phát rồi gục xuống khóc lóc vì đau quá, tay chảy máu và rát. Nhưng làm sao bằng nỗi đau ở con tim chứ, nó thổn thức từng hồi, nó đang gào thét.

    Không ai biết rằng hòa lẫn với tiếng vòi nước chảy xối xa kia là tiếng nấc, tiếng khóc nghẹn ngào của một thằng con trai vừa bị người yêu phản bội.

    Ring...Ring....Ring...Có tiếng điện thoại
    Tôi lết từng bước đến bên
    Gấu is calling....
    Điện thoại bên tay mà tôi ngỡ như nó đang ở nơi nào, cảm giác trống rỗng, không biết làm gì...Cứ thế đến lượt gọi thứ n

    - Alo
    - Sao giờ anh mới nghe máy
    - Anh đã thấy
    - Anh thấy gì?
    - Anh đã biết
    - Biết gì cơ
    - Đau quá em ạ!
    - Anh Kem bị ốm hả! Bé Xù ...
    - Mình chia tay, em nhé! - Nói rồi tôi tắt điện thoại, tháo pin, rút sim, ném điện thoại vào tường

    Từ chiều đến tối như thằng mất hồn. Ngồi im một góc trong căn phòng tối thui. Chẳng biết ăn ở thế nào mà bé hàng xóm lại mở mấy bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 nhạc buồn .... Loney... I'm loney.... hết bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 này chuyển sang nhạc không lời Sad Romance. Và rồi hệ quả tất yếu của những thằng nằm trong hoàn cảnh này là sẽ làm nên những việc điên rồ. Tôi lao ra khỏi nhà, xông vào màn đêm và 45 phút sau quay trở về với cái-đầu-không-còn-gì-ngắn-hơn.


    // Từng đoạn tóc rơi xuống, tôi tự nhủ với mình sẽ quên em và dặn lòng mình đóng cửa trái tim - không yêu ai nữa
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/6/12

  3. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Chap 2:

    1 tuần... 2 tuần, thời gian cứ thế trôi. Tự bảo mình là chẳng sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi
    Cứ thế, ngày qua ngày chìm trong nỗi buồn và sự hỗn mang trong tâm trí. Không thể làm được gì. Chán nản với mọi thứ. Bạn bè thấy thì cũng chậc lưỡi chua xót không hiểu vì sao đổ đốn đến nỗi cạo hết cả tóc, đứa thân thiết hơn thì an ủi động viên mặc dù chúng nó cũng không biết đang làm gì. Vì vốn dĩ chuyện này đâu thể nói với ai - ít ra cũng vì sĩ diện của một thằng con trai. Nhưng có lẽ bạn thân vẫn mãi là bạn thân. Nhân dường như đánh hơi được gì đấy, nó nghĩ tôi với Gấu chia tay hoặc gần như vậy, nó không dám chắc nên bày lắm trò. Lúc thì lôi sang hàng nét đánh đô ta, lúc thì kéo ra sân trượt pa tin,... Nhưng với một thằng hồn lìa khỏi xác như thế này thì cũng chịu, ban đầu nó hứng chí lắm rồi cũng đuối, tẽn tò lôi nhau về nhà tôi. Ngồi nhà chưa được bao lâu thì nó nảy ra ý định gì đó, cười nham hiểm rồi chào ra về. Cũng hay biến sớm cho khuất mắt, dẫu sao tâm trạng lúc này cũng thích ở một mình.

    Nằm trằn trọc mãi không ngủ được, lò mò ngồi dậy mở máy tính lên, ngồi trước màn hình máy tính mà không biết phải làm gì, onl Yh, lỡ Xù cũng onl biết nói gì đây, click vào biểu tượng Warcraft nhưng rồi cũng ngán ngẩm vì đam mê chẳng còn nữa. Cứ thế lặng im và ngồi nhìn vào màn hình. Bất chợt, tiếng nhạc vang lên, lần này là Forever, nghe bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 bát mà cảm giác mình rất nhập tâm, phiêu theo lúc nào không hay, tiếp đến là Miss you, Eternal Flame, For my love... cứ nối tiếp nhau tạo thành từng đợt cảm xúc. Hình ảnh Xù như chỉ chờ có thế để ào ra. Đôi mắt nhìn ra ngoài sân mà dường như hướng về nơi xa xăm, tự lúc nào lệ rơi.

    - Anh Kem làm gì mà không bật điện lên thế! - tiếng nói nhỏ nhẹ bên kia cửa sổ - laptop chuyển sang chế độ ngủ lúc nào không hay -

    Khẽ đứng dậy, tôi bước đến cửa sổ, đưa tay qua song sắt, khẽ chạm vào đôi má. Người bên kia giật mình, đưa tay lên chạm vào tay tôi, rồi khẽ lùi người lại, người ta cuối đầu xuống, mặt đỏ lên. Tôi giật mình, chớp chớp mắt để nhìn rõ hơn và tôi biết tôi vừa làm một điều gì đó ngu ngốc. Em ngước lên, tôi cảm thấy bối rối vô cùng và có lẽ em cũng vậy. Đôi mắt nhìn nhau, tôi tựa thời gian như dừng lại tại lúc này đây, song cửa sắt dường như vô hình, hiện tại chỉ có em và tôi. Một lúc sau, em bước lên, bàn tay bé nhỏ của em chạm vào má tôi. Rồi em thụt tay lại, và biến mất sau ánh đèn. Tôi ngớ người nhìn vào bàn tay mình một hồi lâu và bỗng nở một nụ cười như chính tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

    // Một cảm xúc khác lạ đã bắt đầu trong tôi - về em - người con gái tên là My
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/6/12

  4. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Chap 3:

    Hôm sau, thức dậy, tôi nở nụ cười nhạt như luộc rau mà quên bỏ muối. Thầm tự trách bản thân, sao lại nhanh chóng rung động vì một người con gái khác nhanh như vậy. Rồi lại tủm tỉm cười nhớ lại cái hành động dại dột tối qua và lao ngay vào nhà tắm để rửa mặt với cái hi vọng nước lạnh sẽ làm mát cái đầu.

    7h - Ngồi vào bàn, không mở cửa sổ vội vì lỡ nếu bắt gặp My tôi cũng không biết nói gì ( tôi ở xóm trọ, My cách tôi 1 phòng, cùng hướng)
    Một thoáng ngẫm, tôi tìm kiếm trên mạng những bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 hát hôm qua đã nghe. Thú thật với các bạn, trình tiếng anh của tôi không cao, nói thẳng ra là kém - khả năng đánh đàn cũng vậy, cái đàn để trong nhà chỉ như vật trang trí và khi nào buồn thì mới lấy ra gảy gảy vài cái gọi là có lệ cũng như cái khả năng hát hò tệ hơn mức trung bình vì không bao giờ hát đúng nhịp - như nhận xét của gấu tôi là gã mù về nghệ thuật. Từ trước, tôi nghe nhạc chỉ vì giai điệu hay chứ hầu như chẳng biết lời bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 hát nghĩa là gì, có đôi lần xem qua clip fan made thì tôi tự bịa cho nó 1 câu chuyện để gọi là có. Giờ nghe lại, cũng những bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 đó, với lời dịch thì tôi tự nhủ với bản thân là bỏ lỡ một điều quan trọng. Nghe nhạc mà không hiểu về nội dung cũng giống như uống trà mà bạn nốc hết cả cốc, như vậy là bạn đã bỏ qua dư vị của nó - hay còn gọi là không biết thưởng thức.

    Loáng một cái đã đến giờ đi học, bỏ laptop vào cặp, đang phân vân có nên bỏ thêm cuốn giáo trình vào luôn không. "Thôi kệ, nặng bỏ xừ, tí nữa lên xem ké thằng Duy". Trước khi đến lớp, tôi tạt qua căn-tin ( căn -tin nằm bên cạnh trường, vì học buổi chiều, lười chạy đi chạy lại dưới cái trời nắng chang chang nên hầu như ngày nào tôi cũng kết với việc ăn cơm-đi học trong 1 lượt)

    - Hey, hey....
    Tôi ngó loanh quanh
    - Kem, ở đây.

    Nhìn về hướng âm thanh phát ra, 45 độ bắc, cách 300 mét, góc trong cùng là bọn bạn. Tôi tiến đến.

    - Hôm nay ăn sớm vậy?
    - 12h nhân viên ra đông, chen lấn mệt
    - Ờ ờ, vậy đợi Kem tí

    Tôi để cặp trên ghế rồi, tót lại bàn thu ngân mua phiếu ăn, một hồi thì cũng chọn được 2 món ưng ý. Chưa kịp ngồi xuống thì thằng Nhân đã ăn xong, vừa lau miệng vừa cười rất chi là đểu ( thằng này có thói quen lau miệng bằng đũa - quẹt qua quẹt lại vài cái kết hợp mồm đung đưa theo nhìn là chỉ muốn đấm cho một phát)

    - Tối đi giao lưu không anh em?- Nhân nói
    - ...
    - Đi đâu?.. Giao lưu với ai? ... Bọn kia nhao nhao
    - Bar
    - Mày điên à! - Duy lên tiếng
    - Trong đấy có thuốc lắc - Thắng đại gia phán
    - Đừng, đừng mày ơi, hôm trước tao xem clip công an dẹp vũ trường còn quay cả phim...
    - Tao cũng xem rồi, quay phim lên tivi thì chết cmm với phụ huynh nhé - Thắng cướp lời
    - Đừng cứ nghĩ đến Bar là nghĩ nó xấu. Thế tụi mày đi lần nào chưa?
    - Ơ, thì, chưa....
    - Còn mày!
    - Tao cũng chưa!
    - Thế mà mấy bố nã pháo như đúng rồi! - Ngậm ngừng một chút - Bọn mày nhìn quả đầu của Kem đi.

    Cả bọn quay sang nhìn tôi như lần đầu tiên tôi mang quả đầu này vào lớp.

    - Nó thất tình đấy
    * Cả bọn gật gật ra chiều suy tư lắm*
    - Học cái trường CNTT này thì thằng nào cũng tự kỉ.
    * Cả bọn gật gật tập 2 *
    - Ở HN mà chưa bao giờ đặt chân vào vũ trường thì nhục dần đều rồi đấy. Đừng như mấy thằng nhà quê mới lên tỉnh..
    - Tao vả vỡ alo giờ. Tao là tao ghét thằng nào phân biệt lắm nhé - Tuấn lớp trưởng sừng cồ không để ku Nhân nói hết câu
    - Ấy chết, em lỡ mồm. Cán bộ bỏ qua cho, chầu này em khao
    - Chú mày khá. Duyệt.
    - Em thấy thế này - bắt đầu đổi giọng rồi đấy - mình sẽ đi Bar
    - Ơ..
    - Im lặng để Nhân nói
    - Mình sẽ đi Bar với tinh thần "khai sáng" là chính, sau là giải tỏa stress cho anh Kem nhà ta, tiếp đến hưng phấn tinh thần cho anh em tí rồi về.
    - Đồ uống trong đấy cả chai chứ không ít đâu
    - Em khao mà - Nhân vỗ ngực cái bốp, khổ ngồi với anh em mà cũng lên gân để rồi phải quay mặt đi ho khụ khụ
    - Giàu bây!
    - Tối nay đi thì em khao
    - Tao tưởng chầu này mày bao chứ!
    - Ơ em nói bao nước hồi nào, tối nay ai đi chơi thì em bao, không thì nhịn, keke.

    Sau một hồi nỉ non thì cuối cùng cả bọn cũng gục trước lí luận sắc bén của Nhân. Buổi chiều hôm ấy, tiết học vẫn diễn ra có điều vô vị một phần vì đã thi xong cuối kì lên lớp chỉ điểm danh, một phần vì tôi không vui. Có nhà thơ đã nói rằng "người buồn thì cảnh có vui đâu bao giờ" - ngẫm lại chẳng sai.

    ------------------
    6h tối cả bọn tập trung ở nhà tôi - vì ở trọ nên hầu như nhà tôi là địa điểm tập hết của hầu hết mọi cuộc "thác loạn"

    - Uống nước ít ít thôi mày!
    - Mới nãy tao search cụ gồ, trong đó nóng, uống nước trước cầm bụng chứ không vào đó khát thì đếch có tiền mà mua đồ uống đâu - Sơn lên tiếng
    - Sao không bảo sớm, ế để lại cho tao đừng uống hết - Duy quay sang giành nước với Sơn
    - Thả áo cán bộ xuống, cấm đấy! - Thắng định thó cái áo của cán bộ Tuấn thì bị bắt tại trận

    Khổ, chỉ có mấy thằng mà y như rằng lần nào đến là cái phòng của tôi như cái chợ.

    6h27', Nhân lái xe đến và dẫn đường. Vừa đi nó vừa dặn từng thẳng đủ chuyện để-không-bị-đánh-oan và không quên lấy cái mũ len trùm đầu tôi lại.

    - Che đầu lại cho chắc ăn Kem, kẻo tí nữa lại hết đường về.
    - Tao về đây.
    - Ấy đùa.. đùa ấy mà nhưng cứ đội vào cho chắc
    ...

    Bước vào cửa thì 3 thanh niên to như lực sĩ bước ra dang tay chặn đường. N đi trước nói gì với nhóm thanh niên, rồi tụi tôi được vào. Chỉ vừa bước qua cánh cửa vào là tiếng nhạc đập ầm ầm như có loa trong đầu. Một thằng suốt ngày chỉ biết cái màn hình máy tính, nhạc nhẽo cũng chẳng am hiểu vào vũ trường gần như là tra tấn, âm thanh chát chúa, ngực thì tức, tim đập thình thịch. Nhân đung đưa lâu lâu zật như con choi choi.

    - Uống rượu không anh em?
    - Hả?
    - Rượu không?
    - Cái gì?
    Nhân đưa tay lên làm động tác uống nước
    - Khỏi, khỏi bọn tao không khát! - Cả bọn đồng loạt ra dấu X

    Nó lắc đầu rồi lẻn đi đâu mất. 5 thằng bọn tôi ngồi tại bàn, lâu dần thì thấy bớt khó chịu. Thắng đại gia, Sơn đầu bự đã bắt đầu thích nghi và động tác thì bắt chước đám phía trước. Mỗi tôi là ngồi im, nhắm mắt và bắt đầu phiêu theo cách riêng của mình. Một lát sau, Nhân quay lại và dẫn theo nhóm 6 nhóc - gọi là nhóc vì tôi đoán tầm học sinh cấp 3 thôi, những thằng học đại học đều cho mình cái quyền làm người lớn ^^

    - Giới thiệu với mấy đại ca đây là mấy em tớ quen ở lần đi trước. Hôm nay là sinh nhật bé Trúc Ly - nói đoạn nó chỉ chỉ trỏ trỏ về một cô bé rụt rè đứng phía sau.
    - Chào các anh!
    - Chào các em, ngồi xuống, ngồi xuống nào!

    4 thằng kia tươm tướp bắt chuyện như thể bộ đội về làng. Tôi vẫn ngồi, khẽ gật đầu chào rồi lại nhìn xa xăm với đôi mắt vô hồn. Nhân gọi nước, chơi trò bốc thăm chia cặp. Tôi không tham gia, nhưng tôi có thể cảm nhận được nhóm bạn tôi đang hì hục bàn tán. Bỗng, Nhân ném về phía tôi một đoạn giấy, theo quán tính thôi đưa tay bắt lấy. Đang tròn xoe mắt ngạc nhiên thì bên nữ cũng làm theo cách này. Và người bắt cặp với tôi là cô bé rụt rè khi nãy. Em bối rối - Nhân nháy mắt với nhóm bên nữ, dường như hiểu ý các em ấy đẩy Trúc Ly về phía tôi. 2 đôi mắt bối rối nhìn nhau, tôi khẽ nhích qua một bên nhường chỗ...

    "I look around, alone
    Where have you gone?"

    - Hít Hốp, Hít Hốp, Yeah....yeah - Bật nhạc lên - Hây Hây... - Sơn tỏ ra dân chơi trước mặt các em
    - Nhầm rồi mày ơi, NONSTOP không phải Hip Hop - Nhân cho ngay một gáo nước lạnh
    - Tao biết chứ, thử bọn mày thôi - Sơn cà khịa - lên sàn nào các đồng chí

    Chỉ chờ có thế, cả nhóm lao người vào "sân khấu" thỏa sức đốt năng lượng. Tôi đưa mắt nhìn em còn em thì nhìn xuống - là những hôm vui vẻ tôi nhất định sẽ trêu - Lặng lẽ quan sát, tóc em có lẽ khá dài, buộc cao trông rất thanh tao, rip màu trắng sọc đen, đưa mắt xuống một chút nữa, rip em mặc hơi ngắn để lộ đôi chân dài, thon và trắng, bất giác tôi đỏ mặt, đưa tay tủm tỉm cười, quay sang hướng khác vì bỗng nhớ lại câu hỏi của thằng bạn "Con ngựa vằn là trắng sọc đen, hay đen sọc trắng". Nhưng hành động của tôi đã bị camera bắt gặp, và cái camera ấy đang hướng về tôi. Theo thói quen tôi đưa tay lên bứt tóc. Em đỏ mặt hơn rồi đưa tay che dấu nụ cười khúc khích. Tôi băng khoăn tự hỏi lí do gì khiến em cười tôi như vậy. Lẽ nào lúc chiều ăn cơm, tôi còn để lại vài hạt hay là sợi ngò còn dính răng. Bỗng tôi chết lặng, tôi biết đây là lần thứ 2 mình làm điều ngu ngốc trong tuần - cắt trọc đầu rồi lấy đâu ra tóc mà bứt. Cười người hôm trước hôm sau người cười mà, ông bà ta đã nói là cấm có sai.

    - Anh ơi, thầy chùa cũng biết đi bar á!
    - .....
    - Anh ơi, thầy chùa cũng biết ngắm gái hở?
    - Ơ, không...
    - Đùi em trắng không!
    - Có ... - hớ miệng, dại dột tập 3 -
    - Không ý anh không phải ý đó
    - Thế anh có ý đen tối hơn à! - Đôi mắt nhìn tôi long lanh, khiến tôi đập thình thịch, tiếng nhạc xập xình dường như đã bị lấn át
    - Không mà!
    - Thế anh có ý gì

    Tôi rơi vào đường cùng rồi. Đành thú thật với em thôi, chứ để em nghĩ tôi "địa" hàng em thì có mà đi đầu xuống đất vì tôi biết gì chứ buôn dưa lê con gái là số 1, em mà lan truyền thì tôi chỉ có lên cung trăng ở với chị hằng.

    - Anh...
    - Em không nghe rõ - em nói rồi xích lại gần hơn
    - Anh...Anh....à không...em...
    - Em làm sao cơ
    - ...Em mặc rip và búi tóc cao làm anh nhớ đến...
    - Nhớ đến ai ạ
    - Nhớ đến.... câu đố của thằng bạn "Con ngựa vằn là trắng sọc đen, hay đen sọc trắng"
    - Ý anh là em giống con ngựa á - ánh mắt sắc như cắt tôi ra làm đôi
    - Ơ không, ý anh
    - Anh lại còn ý khác nữa à
    - ....
    - Anh trả lời được câu đó chứ?
    - Không, anh vẫn bí
    ....

    Em đặt tay lên cằm ra chiều suy tư lắm. Giờ tôi mới nhìn kĩ khuôn mặt em, đôi mắt bồ câu, lấp lánh với đôi hàng mi dài, mũi dọc dừa, đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn, điểm thêm 2 má lúm đồng tiền - A em có một cái mụn, cái mụn ấy khẽ rung rinh, như vừa nảy ra điều gì đó em quay sang lay tôi.

    - Em biết rồi!
    - Biết gì
    - Đáp án

    "What the hell" - tôi nghĩ trong tâm trí mình thôi, câu hỏi này tôi vất vả rõng rà những mấy tuần - căn bản thì chỉ lần một cái click chuột với khả năng search thì tôi đoán chỉ cần 5s là tìm được đáp án, nhưng tôi thích tự giải hơn, lần này thì lại khác tôi thích nghe đáp án từ em

    - Em nói đi
    - Đáp án: con ngựa vằn là con ngựa trắng sọc đen
    - Sao lại như vậy?
    - Không tin hả, anh bắt ngựa ra mà đếm!

    Tôi cứng họng, à há vậy mà trước giờ không nghĩ ra. Tôi cộng thêm cho em một điểm. Hình như ở cạnh em tôi cảm giác mình thoải mái hơn

    - 1 2 3...
    - Ơ anh làm gì đấy!
    - Ngồi im nào, anh đang đếm xem em trắng sọc đen, hay đen sọc trắng.
    - Á, á...- Nhận một cái véo từ em, giật bắn mình, tê tái đến thấu sương, một cơn đau nhói vụt đến rồi đi, nhưng thật sự khiến tôi phải giật mình
    - Anh chừa rồi anh không thế nữa
    - Anh chị này tình cảm quá! Hồi nãy ai xấu hổ núp sau lưng tôi nhỉ? - Bé trưởng nhóm nữ lên tiếng
    - Chậc, chậc có đứa hồi nãy bất cần đời, giờ yêu đời gớmmmmm nhỉ? - Sơn cố gắng nhấn mạnh, và luyến hết sức có thể ( thằng này lưỡi ngắn - chỉ được cái ham ăn là giỏi)
    Nàng đỏ mặt, tôi đành phải anh hùng cứu mỹ nhân thôi.
    - Vào sớm vậy các bạn!
    - Khô cả cổ rồi đây này!
    - Bậy, vào đây để bắt quả tang anh chị kia tình tứ chứ! - Thắng đại gia tiếp lời ( Phải hôm khác bố tát cho vỡ alo)
    - Thắng ơi, Kem muốn uống cô caaaaaaaaaaaaaa?
    - Mọi người đừng trêu nữa, cạn ly nào - Thắng với tay, bịt lấy miệng tôi (Đây là điểm yếu của T-đại gia, các bạn muốn biết ư? -> Hồi sau sẽ rõ)

    Bố thằng lợn nào gọi rượu ra. Tôi không uống được rượu từ bé đã vậy và bây giờ thì càng không. Nhưng lẽ nào đi với bọn bạn, tụi nó ép mà mình không uống đành sao. Nếu chỉ toàn là con trai thì có thách cách mấy tôi cũng ngậm bồ hòn làm ngọt xin cái chân phá mồi nhưng đằng này trước mắt các em - không, không thể mất mặt được - tính tôi sĩ diện cao và đã đâm lao thì phải theo lao. Bọn bạn đưa bao nhiêu tôi nốc bấy nhiêu, đến ly thứ n thì nằm lăn quay. (Từ đây số phận tôi đã bước sang một con đường mới.)

    - A, đâu đầu quá! Mình đang ở đâu vậy - Tôi lơ ngơ lem nhem mở mắt nhìn quanh
    - Anh Kem dậy rồi hả! Hotel đấy

    Giật mình, bất ngờ vì tiếng nói nhẹ nhàng nhưng tại thời điểm này với tôi lại là tiếng sét đánh bên tai. Tôi dụi dụi mắt, như không tin vào mắt mình. "Không lẽ mình làm gì bậy bạ!". Hoảng hồn, tôi định thần lại, cố gắng truy về quá khứ để xem làm cách nào, bằng cách nào tôi đến được đây. Dù có cố cách mấy tôi không tìm ra cho mình một lời giải thích thỏa đáng. Tôi hoàn toàn không nhớ gì cả, một chút kí ức còn sót lại là lần nâng ly rượu đầu tiên. Nhìn về phía giường một cô bé đang quấn chăn và nhìn tôi với ánh mắt tha thiết.

    - ....À,...um....Anh có làm gì....là...
    - Anh không nhớ gì sao?
    - ...ùm, anh....anh....
    - Anh nỡ đối xử với em thế sao.

    Tiếng khóc nghẹn ngào, nấc lên từng hồi. Tôi chết đứng như từ hài, miệng chữ A, mồm chữ O. Theo như kiến thức tôi tích cop từ mấy bộ phim Việt Nam thì tôi đoán lờ mờ được chuyện gì đã và đang xảy ra. Sock toàn tập, không thể nói thành lời. Đầu óc trống rỗng, tôi ngồi phịch xuống giường. Tay ôm đầu và cố gắng siết chặt nhất có thể để máu lưu thông, tôi cần một người hướng dẫn ngay lúc này.


    // Nếu được quay lại thời điểm lúc đó tôi cũng không biết mình có nên nhận ly rượu ấy không nữa!
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/6/12

  5. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Chap 4:

    "Bị cài bẫy rồi! Nhưng mình là sinh viên, chẳng có mùng tơi để mà rớt, em ấy gạt mình được gì"
    "K ơi, mày thông minh lắm mà, động não đi, nguyên nhân là gì, cách giải quyết"
    "Bỏ của chạy lấy người!" - Ý này hay - "mình phục mình quá cơ"

    Tôi len lén nhìn sang em. Rồi giật mình nghĩ ngày mai ồ ạt trên trang nhất của các tờ báo là bet365 là gì_Cách mở bet365 tại Việt Nam_cá cược thể thao bet365 viết có tựa đề

    "Thầy chùa cưỡng hiếp thôn nữ"
    "Nữ sinh nhảy lầu vì bị làm nhục"
    "Nam sinh viên đi hotel bị cắt *** "
    ......

    Tôi lạnh gáy, đưa tay xuống kiểm tra (kiểm tra cái gì thì các bạn cũng biết rồi đấy). Chỉ còn độc cái quần đùi.

    "Ớ quần đùi còn đây thì làm thế quái nào abc...xzy. Không lẽ mình dùng tuyệt kĩ "Cách Chim Đã Ngưu". Nhưng Hoàng Phi Hồng xem từ tháng trước, mình đã luyện đâu. Không lẽ em ấy...mặc hộ"

    Em nấc to hơn, trong cái không gian vắng lặng của đêm, tiếng khóc nấc lên đỗi chua xót. Tôi biết làm gì hơn, dẫu gì mình cũng là thằng con trai, là con trai phải có trách nhiệm.

    - Bình tĩnh đi em! Anh xin lỗi. Bây giờ, anh không thể nói: "anh sẽ yêu em!" hay chắc chắn "anh sẽ cưới em!"

    Tôi ngập ngừng. Em ngước mắt nhìn, đôi dòng lệ đang tuôn rơi. Bất cứ thằng con trai nào trong hoàn cảnh này có lẽ cũng không cầm lòng được, tôi tin chắc như vậy, không phải vì em xinh mà chỉ đơn giản em là con gái. Tôi đến gần em hơn, đưa bàn tay chạm vào đôi má kia, khẽ lau đi dòng nước mắt.

    - Nhưng... anh hứa sẽ luôn bên em!
    - Cắt, cắt, sến quá!
    - Em biết mà anh Kem nhìn ngu ngơ thế chẳng dám làm gì đâu!
    - Ngu thế, miếng ăn lên đến miệng rồi còn....

    Tôi quay người lại. Âm thanh phát ra từ phòng tắm. Thằng Duy thì đang cầm điện thoại quay lấy quay để.

    - Mày thua rồi, chung tiền đây - Nhân nói quay sang kéo áo Sơn
    - Cứ từ từ anh sẽ trả
    - Cán bộ đặt lòng tin ở chú! - Nói đoạn Tuấn-lớp trưởng ra vỗ vỗ vai tôi gật gù ưng ý, như kiểu bố con dâu bắt được chú rể hiền
    - Biết thế hồi nãy kì kéo đóng vai chính rồi - Bé nhóm trưởng nữ bĩu môi
    - Em mà đóng vai chính thì thằng Kem nó bỏ chạy chứ còn.
    - Hứ!.... - bé này quay sang ánh mắt mang hình viên đạn
    - Nhưng anh tình nguyện là diễn viên chính
    - Hâm à, ai đóng với anh - Nói thì nói thế chứ nhìn cái mặt thì biết, thích lắm ấy chứ còn chối.

    Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Cái tháng này chẳng biết ăn ở thế nào mà cảm xúc cứ đang lên cao lại bị vùi dập. Mặt tôi lúc này theo mấy thằng kể chẳng khác gì thằng chết trôi, dài ngang con cá mặt thớt. Hết thằng này đến thằng kia lao vào giải thích, còn tôi thì đang trên mây. Chắc bây giờ rượu mới ngấm, người ta gọi là "hậu tửu". Đợt này thì phiêu hết chỗ nói - Bạn nào biết uống thì cứ thử nhé -.

    Cuối cùng, sau nỗ lực hết mình giải thích của cả hội, tôi vẫn nghe bằng tai này và cho nó chạy sang tai kia. (Vì mỗi người giải thích một câu mà cứ oang oang ngang cái chợ thì đến bố tôi cũng chẳng hiểu chứ đừng nói tôi). N ra dấu cả nhà im lặng và bảo mọi người ngồi xuống, kéo tôi vào giữa, lôi đâu ra mấy cái chai trong tủ lạnh.

    - E hèm, chuyện là thế này! Anh Kem - nói đoạn nó còn cố gắng giật cho được cái nắp lon ( ý nó bảo tôi đầu tôi trọc lóc) - đang buồn chuyện tình yêu - mấy tên kia thì cứ gật gật - nên cả nhóm quyết định dẫn anh đi giải tỏa stress - thế mồm thằng nào hồi trưa bảo đi "khai sáng"(tôi nghĩ thầm) - và rồi vô tình gặp được các bé đây - (biết tỏng là mày hẹn trước rồi, chứ vô tình bằng mắt, đoạn này tao nhớ, tiếp đi) - Có duyên làm sao hôm nay lại sinh nhật bé Trúc Ly...
    - Không phải sinh nhật em đâu anh! - Trúc Ly lên tiếng - giờ điện đã bật sáng hơn và bình ổn lại thì tôi mới nhận ra cô bé trên giường lúc nãy là em

    Trúng tim, nói hớ, nhưng vẫn không mất phong độ lại dơ tay ra dấu (để im cho tao nói - à tôi dịch là thế còn mấy em kia dịch chắc là cho anh xin được phát biểu hay đại loại như thế)
    - À, ùm, không phải sinh nhật, bé nhỉ! - Nói đoạn đá lông nheo nhưng nhìn gian đếch thể tả - Bé Ly có ước mong làm diễn viên, hôm trước nộp hồ sơ, được nhận, đề dành cho vòng loại với bối cảnh "thiếu nữ & chàng trai mới quen -> uống rượu -> đi hotel" hãy quay clip tình huống xảy ra sau đó và nộp vào ngày xx -xx- xx . Vì biết trước K không uống được rượu nên anh đã được đặc cách cho làm diễn viên chính....

    N bô lô ba một hồi thì tôi cũng nắm được chút ít thông tin, tí nữa thì ôm bụng cười vì nó diễn tả cảnh đợi tôi tỉnh mà muỗi chít, rồi 10 đứa chen chúc chui vào cái phòng tắm nhỏ tí xíu, rồi đến đợt ku cậu đợi không được tức quá ra bộp cho tôi mấy phát làm tôi sực tỉnh. Diễn tả lại dáng vẻ lấm lét, hớt hải núp lại vào phòng tắm kẻo bị tôi thấy. Đoạn sau nhóm nói gì đó tôi không để ý lắm. Bỗng một luồng suy nghĩ thoáng qua, tôi nhớ về Xù, như nhận ra điều gì tôi lao ngay ra khỏi khách sạn. Cố hết sức chạy về phía nhà Xù. Tôi muốn nói chuyện với em!

    // Kem vẫn còn zin nhé. Đêm hôm ấy không có chuyện gì xảy ra đâu. Hi Hi
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/6/12

  6. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Chap 5:

    Từ đằng xa, tôi đã thấy bóng hình quen thuộc. Một ngôi nhà nhỏ xinh như bao ngôi nhà khác ( nhà ở khu phố này chung một thiết kế, chẳng vì thế mà mấy lần tôi bấm nhầm chuông, bị người ta hiểu nhầm là bọn trẻ ranh phá hoại) nhưng ngôi nhà này có một điểm nhấn mà chí ít tôi đã cố nhét vào trí óc mình để không bao giờ nhầm lẫn. Hàng dây leo xanh cuốn quanh thân cây, quấn sang cả chiếc xích đu, điểm thêm một chậu phong lan trắng. Khổ nỗi, trong đêm tối này, thì phân biệt chậu phong lan làm sao được, chậu bị che khuất rồi còn đâu.

    "A ánh đèn phòng em có màu đặc biệt, màu vàng óng ánh của đèn kết hợp với màu sơn hoa hồng phớt tạo nên một màu duy nhất."

    Toàn bộ đèn phòng của mọi nhà đã tắt, toàn bộ màn cửa cũng bỏ xuống để đèn đường không hắt vào. Phòng nào cũng đen thui chỉ còn leo lắt một chút ánh sáng buồn từ chiếc đèn ngủ. Nhưng tôi chịu vì tôi không tài nào tìm được. Thẫn thờ, tôi ngồi bệt xuống, dựa vào hàng rào. Đôi mắt nhắm lại, nở một nụ cười nhạt.

    - Hài thật, mày sao vậy Kem. Nhà của Xù mày cũng không nhớ sao. Tao thất vọng về mày quá!

    Cái gì cũng có nguyên nhân các bạn ạ.

    * Hồi ức trong hồi ức *

    Tôi quen Xù có lẽ là do sự sắp đặt của ông trời. Mà ông trời ở đây thì chính là ông anh họ chết dẫm. Ổng nguyên là hội trưởng câu lạc bộ ghitar trong trường, lần nào cũng như lần nào hễ đi giao lưu với các hội, các trường khác ổng đều dắt tôi theo. Khổ nỗi, ổng dắt cái thằng biết đánh đàn còn đỡ, đằng này là tôi - cái thằng mù tịt về âm nhạc. Từ ôm bao đàn, đến chuẩn bị sân khấu để biểu diễn ổng đều giao cho tôi hết, biết sao được, ổng là gia sư của tôi mà. Hôm ấy, sau khi thực hiện "nghĩa vụ" một cách ngoan ngoãn hết sức có thể, ổng đưa tôi cây đàn và bảo

    - Hiền đệ, dư một cây, huynh tặng đệ, đệ thử tập xem sao. Ngón tay đệ dài thế kia không dùng cũng phí

    Mãi đến tận sau này, tôi mới biết ổng quyết tâm một mực bắt thằng cu li này đi chạy việc, mà không phải ai khác trong câu lạc bộ ghitar, dù cho có đầy tên xin xỏ để được đi theo ổng, vì ổng muốn tôi chơi đàn và sợ tôi mắc bệnh tự kỉ.

    Tôi cầm đàn lặng lẽ đi ra sau hè, tôi không thích nhộn nhịp, không thích ồn ào, tôi thích những khoảng lặng. Đêm nay trăng sáng thật, to tròn, tôi có thể nhìn rõ chú cuội cũng ngồi một mình, cô đơn giống tôi. Gió thổi vi vu từng cơn nhẹ nhàng mang theo chút hơi lạnh của mùa đông. Cây khẽ hây hây, rung rinh theo để lại tiếng xào xạc. Tôi kéo khóa, nhẹ nhàng mở bao đàn, từ từ nhấc, đặt lên đùi. Vào tư thế cơ bản, cây đàn phải được dựa trên bốn điểm: ngực, đầu đùi trái, phần trong của đùi phải và cánh tay phải, tạo ra tư thế vững chãi, cân xứng, hài hòa giữa người và đàn. Tôi nào biết, bên cửa sổ có một cô bé đang chăm chú nhìn tôi. Đưa tay trái bấm hợp âm, tay phải tôi khẽ nâng cao, và bắt đầu...quạt.

    Tưng...Tựng...Tựng

    Quái, âm thanh phát ra sao lạ thế nhỉ, chẳng giống ông anh tôi tí nào, mặc dù tôi làm y chang như ổng hướng dẫn lúc trong clb. Tiếng cười khúc khích ở đâu đó, tôi đưa mắt nhìn quanh nhưng chắc tôi nhầm. Mọi người có lẽ vào tham gia giao lưu làm gì có ai ngoài này. Không từ bỏ, tôi tiếp tục nâng tay, quạt lấy quạt để, càng quạt âm thanh càng thảm....và đầu ngón tay trái càng đau

    - Anh kia
    Tôi quay quay đầu
    - Tôi nói anh đấy
    - Anh hả
    - Ngoài anh ra thì còn ai ở đây
    - Ờ ờ, có chuyện gì thế em
    - Anh có thôi ngay không, định tra tấn tôi đấy hả.

    "Bố cú lắm rồi nhé. Ở trên cửa sổ mà chõ mõm xuống, nghe tôi đánh đàn mà bảo là tra tấn. Ức không thể tả" - Tôi điên tiết rồi đấy, mặc kệ, quạt tiếp, tôi quạt to hơn. Dường như em bó tay với cái thằng quỷ này. Tôi thấy yên ắng một chút rồi có tiếng đàn piano, trời ạ, con bé này nó cũng kém như tôi, đánh đàn loạn xạ, âm thanh của ghitar đánh trật thì còn đỡ được chứ âm thanh piano mà đánh loạn xạ thì làm sao trụ được. Nhưng đã là nam nhi - tính sĩ diện tôi cao lắm - thì phải tới bến. Thế là tôi và em thi nhau tàn phá âm nhạc.

    15' sau
    - Anh kia
    - ... - Tôi hướng về phía cửa sổ.
    - Lên đây
    - ... - Tôi nheo mắt nhìn
    - Lên đây mau
    - ... - Ta đây đếch lên đấy làm gì nhau

    Sau lưng, tiếng bước chân ai chạy xuống cầu thang, ít phút sau thì em đã xuất hiện ngay trước mắt tôi. Nở nụ cười tinh quái.

    - Nè, uống đi
    - Gì đấy!
    - Đọc mà không biết à?
    - Coca
    - Ừ...
    - Nãy giờ đàn chứ có ca đâu
    - Cô Ca Cô La Cô Đa ( Đa lấy từ Đàn). Uống đi lấy sức mình đấu tiếp nha

    Từ thưở bé đến giờ, tôi chưa gặp trường hợp này. Có kẻ thù nào mang thực phẩm đến cho địch rồi bảo anh ăn đi cho lại sức tí nữa mình đánh nhau tiếp. Đang đơ như cây cơ, cô bé dúi vào tay tôi rồi ngồi sát bên

    - Yên tâm đi, không có độc, còn nguyên nhé

    Tôi thích em rồi đấy.


    Bỗng tiếng chuông gió. Tôi chợt mở mắt ( hóa ra từ nãy đến giờ tôi đang nhớ lại lần đầu tiên gặp em ). Tôi đang ngồi trước nhà em, vì tiếng chuông gió này rất đặc biệt, nó là độc nhất, và tùy theo tâm trạng của người nghe nó có những cung bậc cảm xúc khác nhau. Mừng quá, tìm được nhà em rồi, tôi hét lên sung sướng:

    - Xù ơi iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
    - Xù uuuuuuuuuuuuuuuuuu
    - Xù ơi xù uuuuuuuuuuuuuuuuu
    - ..............

    2 phút sau, tôi thấy phòng kia bật đèn. Hí hửng vì sắp gặp em, tôi nhớ em quá nhưng cũng lo lắng không biết mình phải nói gì. Cửa sổ mở ra, tôi hồi hộp. Ào Ào, tôi thấy mình ướt sũng, một thằng nhóc nào đó đứng ở cửa sổ chỉ tay xuống

    - Bớ người ta, ăn trộmmmmmmmmmmmm
    - Thả chó................

    Giật thót tim, có tiếng chó sủa từng hồi, mấy nhà hàng xóm cũng bật đèn. Sợ vãi linh hồn, tôi co giò chạy thẳng, chạy như chưa bao giờ được chạy, nếu có giải điền kinh chắc tôi cầm chắc ngôi quán quân.

    // Nghĩ lại bây giờ tôi vẫn còn thấy hãi ^^ Một trong những hồi ức đau thương nhất của tôi
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/6/12

  7. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Ủng hộ nào anh em, tự truyện, keke!
     

  8. skyn9x

    skyn9x MemVIP

    Bài viết:
    324
    Đã được thích:
    836
    like nhá:)) .. hôm nào ăn trôm post lên ola :))
     

  9. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Post đê, ;)) anh em post đi thoải mái nhá
     

  10. shadystone

    shadystone New Member

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    13
    clip và kara đẹp ,truyện hay lắm cậu .mình copy nha đúng tác giả đúng nguồn :D
     

  11. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554

    Okie, hì hì ^^ cứ post đi tẹt ga nha
     

  12. Lencer Tèo

    Lencer Tèo MemVIP Cấp 2

    Bài viết:
    372
    Đã được thích:
    2,552
    Tên Khốn tiền lẻ im ỉm thế mà ra cái bộ này.....Hãi thật ^^!
    Công nhận hay, mà viết lẹ lẹ lên cho t đọc với chứ.............;;)
     

  13. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    ;)) Hi hi, mấy hôm nay đang giải quyết cho xong cái project sẽ sớm tung ra hàng mới :D
     

  14. hoalydoncoi

    hoalydoncoi Administrators Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,525
    Đã được thích:
    8,948
    Truyện này lâm viết hả, khủng thế ;)) sắp thành nhà văn rồi
     

  15. Toni Bi

    Toni Bi Luôn lắng nghe
    Sẵn

    Bài viết:
    1,073
    Đã được thích:
    1,574
    Vote cho anh 1 phiếu..Truyện này em đọc rồi! Hôm ni lại gặp ở đây!
     

  16. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554
    Hì hì, lĩnh vực nào lâm cũng pon chen hết á ^^


    Ơ truyện này anh mới viết được mấy ngày mà, còn đang ra tiếp nè
     

  17. xucxich_buh

    xucxich_buh MemVIP

    Bài viết:
    269
    Đã được thích:
    936
    Cái chủ đề này đi đâu cũng đc chú ý ghê gứm. Ai cũng có quá khứ cả. Nhưng con ng ta sống cho tương lai chứ không phải sống vì quá khứ. Cuối cùng thì ng làm tổn thương bản thân mình nhìu nhất vẫn chỉ là mình thui :-<

    p/s: viết ngắn ngắn thui a nhá! :D
     

  18. hungtienleno1

    hungtienleno1 Shival—Linh Hồn Của Gió

    Bài viết:
    2,463
    Đã được thích:
    6,554

    ;)) Ùm đây là truyện ngắn mà :D
     

  19. Mr.Trần

    Mr.Trần HiepTD.Info

    Bài viết:
    131
    Đã được thích:
    626
    Keyword đã hoàn toàn vượt VOZ rồi đấy :)
     

  20. kisser

    kisser Thành viên danh dự

    Bài viết:
    1,017
    Đã được thích:
    3,362
    trời đất oai, sao ko có hình ảnh minh họa gì hết dzay, toàn chữ là chữ muội nhìn ko đã xay xẩm chóng mặt @-) Con người ta đang yêu có khác ;)) tâm trạng wa, thơ văn lênh láng ;))